Hai quan Ha Tinh - Hatinh Customs Department

Văn hóa - Giải trí

Người thông minh tiết chế lời nói của mình như thế nào?

7/8/2017 4:02:51 PM

          Người thông minh luôn biết sử dụng lời nói đúng lúc, đúng chỗ bởi họ luôn biết giá trị lời nói của mình một khi đã phát ngôn...   


Ảnh minh họa

Không nói lời oán hận

Đừng chỉ gặp một chút chuyện nhỏ, đã phàn nàn với thế giới rằng ông trời bất công. Bạn có thể thỉnh thoảng phàn nàn, nhưng không thể cả ngày cứ làm như thế.

Bởi người thông minh thường có cách ứng xử khác. Đứng trước khổ nạn, gian khó hay sự thua thiệt, mất mát về lợi ích cá nhân, họ đương nhiên không một lời oán trách. Họ biết học cách chấp nhận, học cách thích nghi.

Cũng chính vì vậy mà đứng trước những sóng gió, người thông minh luôn giữ được tâm thái bình hoà, thanh thản.

Không ai thích cả ngày phải đối diện với khuôn mặt oán hận của bạn. Bạn phải hiểu được rằng, than phiền chỉ là hành động vô ích.

Phàn nàn một ngày chi bằng cố gắng một ngày. Hãy nỗ lực! Đem tất cả những phàn nàn cùng bất mãn hóa thành động lực. Mạnh mẽ để nhìn thế giới này.

Không nói lời thị phi, nói xấu sau lưng người khác

Nói lời thị phi đã là không nên, nói lời thị phi sau lưng người khác lại càng là hành động khó chấp nhận hơn. Người xưa coi kẻ gièm pha, khích bác, “thọc gậy bánh xe” như vậy là hạng tiểu nhân nhỏ mọn. Thực ra hạng người này ở thời đại nào cũng có. Đó là những kẻ thích lấy chuyện không tốt của người khác ra để mua vui, hoặc thêm mắm, thêm muối, hoặc dựng chuyện, đơm đặt. Dù là cách thức nào cũng chính là dùng miệng lưỡi xảo quyệt, gian ngoa mà hại người, ngậm máu phun người.

Người xưa nói: “Thiện ý một câu ấm ba đông. Lời ác lạnh người sáu tháng ròng“. Lời nói xấu cũng mang theo năng lượng không tốt, có thể thực sự như là “giết người không dao”. Một lời vu khống có thể kết hàm oan cho kẻ khác, thậm chí lấy đi tính mạng của họ. Điều ấy là hoàn toàn có thực.

Mỗi người đều có một con đường để đi, một cuộc đời để sống, là tốt hay xấu, phúc hay hoạ cũng đều là tự mình đối diện, tự mình gánh chịu. Cớ chi phải bàn tán, lời ra tiếng vào khi ai đó phạm sai lầm, hoặc giả gặp chuyện phiền phức? Cứ mải săm soi kẻ khác, rồi có khi người kia lãng quên, bỏ bê ngay chính cuộc đời mình. Như vậy liệu có phải là cách sống của kẻ thông minh được chăng?

Đã là người thông minh, hiểu đời thì hầu như đều rất minh bạch được việc nào nên làm, lời nào nên nói, có thể điều chỉnh, dàn xếp tốt các mối quan hệ, chuyển thù thành bạn, kết giao rộng rãi, bao dung, độ lượng. Có như thế mới gặp dữ hoá lành, biến hoạ thành phúc mà cũng tích được phúc báo cho con cháu đời đời về sau.

Không nói chuyện phiếm

Bàn chuyện phiếm, nói chuyện phiếm để trút bầu tâm sự, ở một khía cạnh nào đó cũng là chuyện bình thường, không có gì quá nguy hại. Nhưng dù vậy, nó cũng không có lợi ích gì.

Chuyện phiếm thường là khởi đầu của những lời nói thị phi. Cũng như vậy, chủ đề của những câu chuyện phiếm chắc chắn là không đứng đắn, đôi khi là nhằm vào người khác mà đơm đặt, bàn tán. Như vậy, nó chính là nguyên nhân tạo ra những lời thị phi sau lưng người khác.

Người thông minh luôn biết bố trí và sử dụng thời gian của mình hợp lý. Chuyện phiếm khẳng định là tiêu tốn thời gian, do đó thay vì thiêu đốt thì giờ vào những chuyện phiếm không đầu, không cuối, người thông minh hoặc trầm tĩnh bên đèn sách, hoặc rèn giũa, tu luyện bản thân, vui chơi, phụng dưỡng thân nhân.

Không nói lộng ngôn ngông cuồng

Những người nói lời lộng ngôn ngông cuồng thường là kẻ tự phụ, ỷ vào cái gọi là sở trường, tài năng của mình, vốn đã coi người khác bằng nửa con mắt từ lâu. Nhưng lịch sử đã chứng minh rằng những kẻ tự phụ thường chịu nhận kết cục đau thương nhất.

Nói lời ngông cuồng cũng thường là bước đầu tiên dẫn người ta đến việc làm điều ngông cuồng. Họ có thể nói ra được lời lẽ lộng ngôn thì cũng hoàn toàn đủ gan làm những chuyện tày trời, bất chấp. Như thế không thể gọi là người thông minh được.

Người thông minh sẽ luôn biết giấu cái tài năng của mình bên trong, thường không thể hiện ra ngoài, đặc biệt là qua lời nói. Người thông minh hiểu rằng hiển thị tài năng chỉ là chuốc thêm rất nhiều sự đố kỵ, ghen ghét của người đời.

 Nói lời vô nghĩa

Một số người gặp phải chút sự tình, thường hay nghĩ ngợi lung tung, hơn nữa càng nghĩ càng không giải quyết được gì, càng nghĩ càng chán nản.

Dưới sự khống chế của loại cảm xúc bi quan này, rất dễ nói ra một số lời bất lịch sự. Những lời này, đối với bạn mà nói, có lẽ chỉ là sự bộc phát nhất thời, sự tình qua đi thì căn bản không nhớ được mình đã nói những gì.

Nhưng đối với người nghe mà nói, tất sẽ sinh ra những ảnh hưởng tiêu cực. Lâu dần, ai còn dám thân thiết với bạn nữa đây?

(Sưu tầm)

 

 

Tin cùng chuyên mục